カテゴリー「cuoc song」の記事

2009年9月28日 (月)

hanh phuc gian di

Hạnh phúc có nhiều khi thật giản dị. Đó có thể là khi chúng ta gửi đi một email và nhận được hồi âm.

Tôi có những người bạn ở bên Nhật mà tôi rất đỗi yêu quý. Từ khi về nước cuộc sống cứ cuốn tôi đi đến mức tôi không có cả thời gian viết thư cho những người bạn ấy. Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn luôn nghĩ đến họ và tự hỏi không biết họ còn nhớ tôi không. Một trong những nơi mà tôi hay nhớ về nhất là lớp Aikido của tôi bên đó.

Tôi muốn kể cho họ nghe về những gì tôi đang tập luyện mà không biết phải kể như thế nào. Thật may một người bạn Nhật sang Việt Nam và đã đến nơi mà tôi đang tập luyện. Sau khi về nước anh có gửi cho tôi một bài viết trên trên trang web của mình. Bài viết đó đã giới thiệu một cách rất đầy đủ về chúng tôi. Nhờ bài viết này mà những người bạn của tôi ở bên kia hiểu rõ ý nghĩa của những công việc chúng tôi đang làm, những khó khăn mà chúng tôi phải vượt qua. Trong email gửi cho tôi, một trong những người bạn ấy đã viết: chúng tôi cảm động trước những gì các bạn đang làm và thầy của chúng ta cũng rất nóng lòng muốn sang Việt Nam.

Trong email đó điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc nhất là những câu mở đầu được viết bằng tiếng Việt có dấu: xin chào, chúng tôi vẫn mạnh khỏe và cũng đang cố gắng luyện tập. Tôi không biết người bạn ấy đã học tiếng Việt từ bao giờ và làm sao để có thể viết được những câu đó vì chưa bao giờ anh nói với tôi bằng tiếng Việt và cũng rất ít có dịp để tôi nói về Việt Nam. Anh còn gửi cho tôi rất nhiều ảnh chụp những kỹ thuật mà thầy tôi đã dạy vì có lẽ thầy tôi sợ tôi quên và muốn nhắc tôi rằng khi hướng dẫn cho mọi người phải hướng dẫn chính xác.

Chỉ là một bức thư ngắn nhưng đã mang đến cho tôi những niềm hạnh phúc lớn lao và cho tôi niềm tin ở phía trước. Cuộc sống này sẽ trở nên tẻ nhạt nếu thiếu đi sự quan tâm lẫn nhau.

| | コメント (0) | トラックバック (0)

2009年8月 6日 (木)

my class in Japan

Img_0088

| | コメント (0) | トラックバック (1)

2009年7月29日 (水)

niem tin

Hôm chủ nhật vừa rồi đã diễn ra buổi họp những thành viên chủ chốt của võ đường. Mọi người có mặt khá đông đủ, không khí của cuộc họp rất nghiêm túc . Một buổi họp không thể giải quyết hết được tất cả vấn đề nhưng điều quan trọng là mọi người đã ngồi lại với nhau không phân biệt tuổi tác, trình độ. Võ đường sắp tròn mười tuổi, đó là một cột mốc rất đáng ghi nhớ. Mình rất chia sẻ những trăn trở của các anh trong ban chủ nhiệm làm sao để võ đường phát triển hơn, là ngôi nhà thân thiết của tất cả mọi người. Là một người gắn bó với CLB từ những ngày đầu phải khẳng định rằng nó đã lớn mạnh hơn rất nhiều. Có những người ra đi thì lại có những người mới đến, điều đó cũng là thường tình. Nhìn vào những gương mặt ở đây hôm nay, mình tin rằng không có khó khăn nào là không thể vượt qua. Một thế hệ mới đang ngày một trưởng thành sẽ nối tiếp thế hệ đi trước. Bằng chứng là trên thảm tập, các bạn cũ đã bắt đầu chỉ bảo cho các bạn mới một cách tận tình. Đó là một tín hiệu đáng mừng.

| | コメント (0) | トラックバック (1)

2009年6月28日 (日)

hoi thi

Buổi hỏi thi vấn đáp hôm nay kéo dài hơn những lần khác. Cảm nhận của mình là thế hệ sinh viên bây giờ khác trước rất nhiều. Có những lúc các em làm cho mình không nhịn được cười vì những câu trả lời ngây ngô. Nhưng cũng có những em làm cho mình thực sự bất ngờ. Khi trình bày bài luận về một bài hát để lại ấn tượng sâu sắc, mình đã hỏi một em là em có thể hát được bài hát đó không. Không hề ngại ngùng bạn trai đó đã thể hiện luôn bài hát trước hai giám khảo một cách thật xúc động. Bài hát nói về những kỷ niệm của thời đi học của nhạc sỹ Hồ Bắc. Khi nghe em hát, mình tin là những điều em viết ra trong bài luận là những tình cảm thực sự. Một em khác thì viết về bài hát Heal the world của Michel Jackson. Quả thật là một sự tình cờ vì MJ vừa ra đi vào ngày hôm qua. Mình chỉ đặt câu hỏi là em có thể nhắc lại một câu nào đó trong bài hát không thì em đó đã xin hát cả bài. Chỉ cần như thế thôi là mình cũng hiểu tình cảm của các em với ca sỹ mà mình yêu thích. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời làm giáo viên của mình được nghe sinh viên hát ngay trong lúc hỏi thi. Phải chăng là sinh viên ngày nay khao khát được thể hiện mình hơn thế hệ trước rất nhiều. Nếu đúng như vậy thì là một điều đáng mừng.

| | コメント (0) | トラックバック (0)

2009年6月19日 (金)

aikido hom nay

Nếu hỏi dạo này mình vẫn đi tập aikido đều chứ thì câu trả lời là vẫn đi đều. Làm sao mà bỏ được một môn mà mình đã yêu thích và đã kiên trì theo đuổi suốt 10 năm rồi. Tình yêu đó vẫn còn nguyên nhưng cùng với thời gian nó lại có những sắc thái riêng. Trước đây tình yêu đó thể hiện bằng số buổi đi tập trong một tuần, có khi là 3 và cũng có khi là 4, và thời gian ngồi bù khú với bạn bè trong lớp. Có một ngày thứ bảy cách đây đã 8 năm mà mình không thể nào quên. Buổi sáng đi tập về thì đến trưa mẹ mất.

Giờ thì mình cũng đã trưởng thành hơn và cũng có thể nói là đã hiểu cuộc sống hơn. Cũng giống như trong các quan hệ xã hội khác, với aikido mình muốn có những khoảng lặng để suy ngẫm chiêm nghiệm một cách sâu sắc hơn. Bây giờ có những buổi tập mình không thể đến lớp nhưng với tất cả những buổi mình đến tập mình đều muốn tìm kiếm một cái gì đó tuy nó có thể là rất mơ hồ.

Theo ý nghĩa đó, buổi tập hôm qua là một buổi tập thú vị. Xin kể ra một vài chi tiết nhỏ.Trong lúc bê thảm, một bạn bất ngờ hỏi mình: "anh ơi những người mặc quần mầu đen là những người như thế nào ạ?". Mình khi đến với aikido cũng như bạn ấy, không biết một tí kiến thức sơ đẳng nào. Thế rồi bạn ấy cũng lẫn vào trong đám đông mà mình chưa kịp nhớ mặt, mình tự hỏi không hiểu bạn ấy sẽ theo được bao nhiêu lâu.

Hôm qua mình cũng tập với một bạn mà cổ tay vẫn còn băng bó. Bạn ấy chắc chắn là ít tuổi hơn mình nhưng mình phục bạn ấy vì với tình trạng như vậy thì mình không dám đi tập. Hay có một bạn vừa mới đi Tân Cương( TQ) về đến Hà Nội là 4 giờ chiều mà 7 giờ tối đã có mặt ở lớp rồi. Và có cả những người bạn cũ sau một thời gian vắng mặt nay đã quyết định quay trở lại với aikido. Những con người mà mình vừa kể hình như cũng không dễ gặp trong cuộc sống hối hả này. Đó là điều mà mình gọi là tình thương yêu giữa con người với con người mà aikido mang đến cho chúng ta.

| | コメント (0) | トラックバック (0)

2009年5月26日 (火)

thoi tiet

Thời tiết Hà Nội mấy hôm nay thật ngột ngạt. Trời không nóng lắm nhưng khá oi. Thời tiết này không có lợi cho cái cổ họng của mình một chút nào. Mấy viên thuốc kháng sinh làm cho người mình càng mỏi mệt. Cả buổi sáng nay đầu óc cứ mơ màng. Nếu ở bên kia thì mình đã đi khám bác sĩ rồi. Ở nhà mình hiệu thuốc thì nhiều nhưng xem ra phòng khám thì hơi khó tìm. Cũng may là mình còn ăn được. Hy vọng là ngày mai vẫn có thể lên lớp được.

| | コメント (0) | トラックバック (0)

2009年5月18日 (月)

buoi tap sang chu nhat

Đã từ lâu mình có thói quen thức dậy muộn. Để có thể đi tập vào sáng chủ nhật quả là điều không dễ dàng nhất là khi thể lực chưa kịp hồi phục sau buổi tập chiều thứ bảy. Nhưng phải nói là rất vui vì các bạn đã hưởng ứng buổi tập này dù không nhiều người. Nó làm cho mình nhớ lại không khí của những buổi tập ở bên kia cũng với số lượng trên dưới 10 người như vậy. Mình cảm thấy may mắn khi có một thời gian dài được tập gậy và kiếm liên tục. Nhờ đó mà mình hiểu thêm những điều lý thú khác của Aikido. Những đối với mình khó khăn nhất khi hướng dẫn cho mọi người là làm sao dùng tiếng Việt để giải thích cho mọi người hiểu. Hi vọng cùng với thời gian và sự luyện tập nghiêm túc mọi người sẽ thu nhận được một điều gì đó.

| | コメント (0) | トラックバック (0)

2009年5月 9日 (土)

toi da ve

Tôi đã trở về trong sự đón mừng của tất cả mọi người. Đã hơn một tháng trôi qua nhưng niềm vui dường như vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Tôi đã làm được điều mà bố mẹ tôi hy vọng ở tôi. Tôi có thể tự hào là người nối tiếp truyền thống của của quê hương và dòng họ. Và tôi đã trở về với giảng đường đại học nơi có những sinh viên say mê học tập. Tôi muốn truyền cho họ niềm đam mê với những tri thức mới và sự vững tin ở bản thân. Tôi cũng đã trở về CLB Aikido của tôi và tiếp tục đổ mồ hôi như tất cả mọi người. Một cuộc sống mới lại bắt đầu. Thành phố này ngày một ồn ào náo nhiệt nhưng tôi không muốn vội vã. Trái lại tôi muốn sống để cảm nhận hết  ý nghĩa của từng ngày trôi qua.

| | コメント (0) | トラックバック (0)

2009年3月26日 (木)

viet truoc ngay ve

Chỉ còn vài ngày nữa là tôi sẽ trở về nơi tôi sinh ra và lớn lên. Những ngày cuối cùng của cuộc đời du học đã khép lại. Một lễ tốt nghiệp trang trọng mà tôi chưa từng bao giờ được tham dự. Thật vinh dự khi tên mình được xướng lên trong buổi lễ đó. Biết bao nhiêu lời chúc mừng mà mình nhận được từ thầy cô, bạn bè và gia đình. Tấm bằng mà mình nhận được hôm nay chỉ là một tờ giấy nhưng để có được nó mỗi người phải tự vượt lên chính mình và đồng thời một trách nhiệm nặng nề đặt lên vai là làm gì để xứng đáng với nó.

Thời gian sẽ không quay trở lại. Tận đáy lòng mình muốn nói xin cảm ơn tất cả mọi người đã cho tôi có những kỷ niệm đẹp. Dù cho tôi ở đâu, làm gì thì những kỷ niệm đó đã trở thành một phần của cuộc đời tôi.

| | コメント (0) | トラックバック (0)

2009年3月23日 (月)

mon qua cua thay

Dscn1844

Dscn1848

Chia tay mọi người ra về mà lòng nặng trĩu. Mong có một ngày quay trở lại.

| | コメント (0) | トラックバック (0)

より以前の記事一覧